NHỮNG NĂM HỌC CẤP 3 CỦA PHAN TẤN ĐÔNG

Sau kì thi tốt nghiệp đầy căng thẳng để tuyển sinh vào lớp 10 thì cuối cùng tôi cũng đậu vào trường mình đã đăng kí. Đó là trường trung học phổ thông Trần Văn Dư, ngôi trường mới được thành lập khoảng một năm thì tôi đăng kí vào đó học luôn cho gần nhà. So với trường cấp 1 và cấp 2 của tôi ngày xưa thì trường cấp 3 xa hơn một chút. Nhưng khoảng cách từ nhà tới trường cũng chừng 3km nên việc đi lại cũng khá là thuận tiện.

PHAN TẤN ĐÔNG
                                                    PHAN TẤN ĐÔNG

Năm đầu tiên bước vào thời học cấp 3 của tôi chẳng có ấn tượng gì đặc biệt cả, chỉ có những bỡ ngỡ của sự thay đổi về ngôi trường mới, thầy cô mới và những người bạn mới. Khi tôi học lớp 10 hầu như là gặp những bạn hoàn toàn mới, chỉ có 4-5 bạn là cùng học trường cấp 2 của tôi học ngày trước.

Có lẽ, trong 3 năm học phổ thông, với tôi lớp 11 là năm học đáng nhớ và có những kỉ niệm sâu sắc nhất. Đó là những kỉ niểm khó quên về cô giáo chủ nhiệm và bạn bè thân yêu cùng chung mái trường với tôi.

Cô chủ nhiệm năm lớp 11 của tôi ngày ấy là cô Trâm – là giáo viên dạy môn Tiếng Anh. Cô vừa tốt nghiệp ra trường đi dạy được 1 năm nên tuổi đời cô còn khá trẻ, chắc là hơn tôi khoảng chừng 5 tuổi. Cô có dáng người nhỏ nhắn và xinh xắn. Ngày từ lần đầu được gặp cô, tôi đã cảm nhận được sự thân thiện và hiền lành ở cô.

Thời còn đi học, lúc nào tôi cũng thích được ngồi ở bàn cuối và ngồi với những đứa bạn lười học. Ngồi ở bàn cuối luôn cho tôi cảm giác thoải mái và an toàn. Nhưng khi vào làm chủ nhiệm lớp thì cô đã tách không cho tôi ngồi chỗ cũ nữa mà dời tôi sang ngồi cạnh lớp trưởng của lớp, một người có thể nói là học giỏi nhất lớp của tôi thời bấy giờ.

Lúc đầu, tôi thấy không thoải mái chút nào vì phải rời xa cái bàn quen thuộc và đám bạn mình chơi với nhau rất hợp. Lúc đó, tôi cứ nghĩ rằng cô sợ mình tụ tập với đám bạn kia để quậy phá nên mới tách mình ra. Nhưng đến khi kết thúc năm học, tôi mới nhận ra rằng cô vì muốn cho tôi có được người kèm cặp giúp đỡ trong học tập để tôi được tiến bộ và chú tâm vào học tập nên mới làm như vậy, kết quả là năm học đó tôi đã được học sinh khá, một kết quả đáng mơ ước với tôi và biết bao nhiêu đứa bạn khác.

PHAN TẤN ĐÔNG
                                              PHAN TẤN ĐÔNG

Tôi lúc đó không phải là đứa học sinh quậy phá mà chỉ là đứa thích làm sai quy tắc của nhà trường thôi, lúc đó đi học tôi thường hay mặc không đúng đồng phục của nhà trường nên bị giáo viên thường xuyên nhắc nhở, đặc biệt là cô giáo chủ nhiệm. Sau cuối buổi học cô thường mời tôi ở lại để nhắc nhở và khuyên ren những hành động sai trái của mình, lúc đầu thì tôi rất khó chịu và nhất quyết không làm theo nhưng sau đó thời gian thì tôi đã nhận ra lỗi lầm của mình và đã khăc phục nó để không ảnh hưởng đến tập thể lớp và cô chủ nhiệm.

Tuy chỉ có học với cô có 1 năm nhưng tôi cảm nhận được tình thương của cô không chỉ đối với riêng tôi mà còn đối với từng học sinh của mình, cô luôn ân cần dạy bảo cho những bạn mắc sai lầm trong học tập cũng như khích lệ giúp đỡ cho những bạn yếu kém hoặc gặp khó khăn trong cuộc sống.

Đối với các hoạt động ngoại khóa của lớp như những lần lớp đi cắm trại, giao lưu văn nghệ hoặc các hoạt động thể thao do trường tổ chức cô đều quan tâm, lo lắng, chăm sóc cho lớp rất chu đáo và cẩn thận. Quả thật hiếm có một giáo viên nào có được sự tận tâm như cô đối với học trò của mình được như vậy.

Một năm học được cô làm chủ nhiệm đối với tôi sao mà trôi nhanh quá vậy, với biết bao những kỉ niệm vui buồn cùng với cô và bạn bè, thế rồi cũng đến lúc chúng tôi phải chia tay cô để lên học lớp 12 với cô chủ nhiệm khác. Tuy sau này không được cô dạy dỗ nữa nhưng trong thâm tâm tôi luôn nhớ đến cô, nhớ đến những kỉ niệm cũng như những bài học quí giá mà cô đã dạy cho chúng tôi.

Tôi thầm biết ơn những gì cô đã dạy dỗ cho tôi trong những ngày tháng tuổi học trò, với biết bao bài học quý giá và kiến thức cũng như cách làm người có ích cho xã hội. Dù sau này có đi đến nơi đâu, trong tâm trí tôi vẫn không bao giờ quên được hình bóng cô – một người luôn tận tâm, tình tụy với học trò của mình. Tôi thật sự cảm thấy rất tự hào và may mắn khi được làm học trò của cô.

PHAN TẤN ĐÔNG
                                         PHAN TẤN ĐÔNG

Thế là một năm học nữa đã trôi qua, tôi chuẩn bị bước chân vào lớp 12, đây là thời điểm cuối cùng của thời học sinh, là giai đoạn tạo ra bước ngoặt của cuộc đời nhưng đối với tôi giai đoạn này cũng bình thường như các lớp học trước đây của tôi thôi. Có lẽ, vì năm học này không có những điều ấn tượng, đặc biệt để tôi luôn nhớ về nó. Đó cũng chỉ là những ngày cắp sách đến trường như bao ngày bình thường khác, cũng vẫn mái trường đó, bạn bè đó chỉ có cô chủ nhiệm khác thôi.

Thời gian thấm thoát trôi qua, thầy cô kính yêu, bạn bè mến yêu và cả ngôi trường Trần Văn Dư với những tán phượng rợp mát xinh tươi đã cho tôi những năm học phổ thông thật ý nghĩa. Với những bài học hay, những kiến thức và đạo lí làm người được thầy cô truyền dạy sẽ là hành trang để tôi tự tin hơn khi bước vào đời.

Cấp 3 – đây là cấp cuối cùng trong cuộc đời học sinh của tôi để rồi bước vào cuộc đời tôi luôn nhớ về nó với những kí ức đẹp nhất. Và có lẽ, ký ức đẹp nhất trong những năm cấp 3 của tôi vẫn là năm học lớp 11 được cô Trâm chủ nhiệm. Kí ức đó vẫn còn vẹn nguyên và hằng sâu nơi trái tim tôi và mãi không khỏi bùi ngùi mỗi khi nghe lời bài hát: “Thời gian trôi qua mau chỉ còn lại những kỷ niệm/ Kỷ niệm thân yêu ơi, sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô/ Bạn bè mến thương ơi, sẽ còn nhớ những lúc giận hờn/ Để rồi mai chia xa lòng chợt dâng niềm thiết tha/ Nhớ bạn bè, nhớ mái trường xưa”,…

Phan Tấn Đông 

Giám đốc: Công ty cổ phần SOSENCO

Phone: 0932.98.18.98

Facebook: https://www.facebook.com/phantandong86

Xem Ngay: Chuyên Tư Vấn Về Cách Chăm Sóc Sắc Đẹp Cho Bạn

About Phan Tấn Đông

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

[wpgmza id="1"]
TƯ VẤN