NHỮNG NĂM HỌC CẤP 1 CỦA PHAN TẤN ĐÔNG

Trong tất cả các cấp tôi đã học qua từ cấp 1 đến cấp 3 thì năm học cấp 1 có lẽ là những năm tháng đáng nhớ nhất trong thời học sinh của tôi. Sau khi học xong 2 năm lớp mẫu giáo thì cũng đến lúc tôi đủ tuổi để bước vào lớp 1. Bây giờ tôi phải rời xa trường mẫu giáo để chuyển tới một ngôi trường xa hơn và lớn hơn đó là trường tiểu học dành cho học sinh từ lớp 1-lớp 4.Nói xa hơn và to hơn cho sang vậy thôi chứ trường tiểu học của tôi thời đó cách nhà khoảng 400m và trường chỉ có 2 phòng chia thành 4 lớp mỗi buổi chỉ có hai lớp học thôi.

PHAN TẤN ĐÔNG
                                          PHAN TẤN ĐÔNG

Chắc vì không có kỉ niệm nào sâu sắc hay có dấu ấn gì đặc biệt mà trong năm lớp 1 với tôi bây giờ dường như không có một kí ức nào đặc biệt hết, Bây giờ tôi chỉ còn nhớ mang máng về tên vài người bạn lúc đó thôi.

Còn cô dạy tôi lúc đó thì tôi vẫn còn nhớ tên chắc bây giờ cô cũng đã già lắm rồi, cô là người rất hiền lành và thương yêu học sinh. Tôi chỉ nhớ rằng lúc đó có 2 lớp 1 học cùng nhau, 1 lớp là của cô Bàng và một lớp của cô khánh dạy.Tôi nghỉ mình thật may mắn vì đã được học lớp cô Bàng vì cô dịu hiền hơn và không bao giờ đánh học sinh còn cô khánh thì ngược lại.

Năm lớp 2 là năm tôi nhớ nhất trong cuộc đời của mình đến giờ tôi cũng còn lưu luyến về những ngày tháng ấy, không phải vì những kỉ niệm đặc biệt mà đó là những hồi ức về bóng dáng một người cô mà tôi hết yêu quí và tôn trọng.

Tên cô ấy là cô Cúc tên của một loài hoa rất gần gủi với chúng ta. Bây giờ đây khi tôi đang ngồi viết lại những dòng chữ này thì tôi vẫn nhớ như in hình dáng và giọng nói của cô như mới dạy cho tôi ngày hôm qua.

Cô là một người nhỏ nhắn và hiền lành nhất trong những người tôi đã gặp trước đây mỗi khi được gặp cô tôi như có cảm giác rất gần gủi và bình yên cảm giác giống như một người thân trong gia đình vậy.

Sau khi dạy lớp tôi xong thì cô chuyển lớp đi nơi khác để dạy từ đó đén giờ tôi không còn tin tức gì của cô nữa, tuy đã rất lâu rồi không được gặp cô nhưng hình bóng và nói của cô vẫn luôn ở trong kí ức của tôi như không bao giờ phôi phai. Trong tâm trí của tôi lúc nào cũng mong cô luôn hạnh phúc và bình an.

PHAN TẤN ĐÔNG
                                       PHAN TẤN ĐÔNG

Năm lớp 3 và lớp 4 trong 2 năm này thì tôi không có kỉ niệm gì đặc biệt với thầy cô của mình chỉ có những kỉ niệm với bạn bè và mái trường thân yêu, Trường tôi nằm dưới tán của một cây cổ thụ có tuổi đời khoảng hơn 100 năm tuổi mọi người gọi cây ấy là cây cốc bà Rạng, bóng cây xum xê và tỏa bóng mát cả sân trường rộng lớn.

Tuy đã trải qua hàng thế kỉ nhưng cây cốc ấy vẫn còn sống đến bây giờ vẫn còn ở đó cho đến thế hệ mai sau, Thân cây rất to và cao đường kính của cây chắc 5 người lớn cộng lại ôm mới hết. Cây cốc là biểu tượng của trường và cũng là nơi cho tuổi học trò thời cấp 1 của chúng tôi nhiều kỉ niệm nhất.

Mỗi khi hè về thì đàn chim lại bay lượn xung quanh cây để ca hát líu lo, đến ùa đông thì chúng thi nhau làm tổ để làm nơi trú ẩn, tổng cộng trên cây lúc nào cũng có ít nhất 5 loài chim sinh sống với nhau bên quần thể cây cốc.

Những kỉ niệm không bao giờ quên dưới bóng cây cốc cổ thụ, lúc đi học thì mỗi lần giải lao giữa giờ thì cả bọn cùng nhau vui đùa dưới bống cây, những trò chơi thời thơ ấu như bắn bi, tán dép rồi chơi banh…. Ôi những trò chơi đó sao mà giản dị nhưng mà đi vào lòng người, tuy thời gian đã trôi qua rất lâu nhưng tôi vẫn không bao giờ quên được những kỉ niệm của thời học sinh dưới mái trường xưa.

Khi hè đã về tuy không đi học nhưng bọn tôi ngày nào cũng tới trường để cùng nhau vui đùa với nhau vì mùa hè là lúc cây cốc ra trái cùng tôi thường lượm trái cốc đem về chôn dưới đất, cho trái bong tróc hết vỏ sau đó đêm phơi khô, cuối cùng là đem đi nẻ ra đi lấy nhân bên trong, nhân của trái cốc rất béo và bùi khi thưởng thức sẽ cho ta một cảm xúc không bao giờ quên.

Thế là 4 năm học cấp 1 ở trường làng lặng lẽ trôi qua thật nhanh, chúng tôi phải rời trường để đi học lớp 5 ở một trường ca hơn cách nhà khoảng 1,5 km. ngày xưa mỗi lần đi học chúng tôi đều phải dậy rất sớm để đi đến trường  vì ngày xưa đi học phải đi bộ chứ đâu có xe như bây giờ.

PHAN TẤN ĐÔNG
                                        PHAN TẤN ĐÔNG

Kỉ niệm đáng nhớ luc học lớp 5 là đi theo hai đứa bạn cùng lớp chạy lên trường cấp 2 gần sát đó để xem các anh chị lớp trên học anh văn, khi cả 3 đứa đang đứng chăm chú nghe cô cấp 2 đọc những từ tiếng anh mà đối vớ tôi đó là những từ tiếng anh đầu tiên mà tôi được nghe trong đời thì bỗng xưng có một người thầy từ đâu tới cầm cây thước quất liền cho mỗi đứa 1 cây làm cho 3 đứa hoảng hồn và chạy một ạch về trường từ đó trở đi không bao giờ có ai dám lên trường cấp 2 để nghe cô dạy tiếng anh nữa.

Và rồi những ngày tháng học cấp một của tôi cũng trôi qua, tôi chuẩn bị hành trang để bước vào cấp 2

Phan Tấn Đông 

Giám đốc : Công ty cổ phần SOSENCO

Phone: 0932.98.18.98

Facebook: https://www.facebook.com/phantandong86

Xem Ngay: Chuyên Tư Vấn Về Cách Chăm Sóc Sắc Đẹp Cho Bạn

About Phan Tấn Đông

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

[wpgmza id="1"]
TƯ VẤN