BÀ NGOẠI CỦA PHAN TẤN ĐÔNG

Từ khi sinh ra, tôi chỉ có duy nhất một người bà, đó là bà ngoại của tôi. Hai tiếng bà ngoại đối với tôi sao nghe thân thương gần gũi đến vậy! Dù bây giờ, tôi đã lớn khôn và không còn thường xuyên được ở bên ngoại nữa nhưng những tình cảm cùng với những kí ức đẹp về ngoại vẫn mãi in hằng trong trái tim tôi, cho dù có ở tận phương trời xa xôi nào đi chăng nữa, tôi vẫn luôn nhớ về ngoại.

PHAN TẤN ĐÔNG
                           BÀ NGOẠI CỦA PHAN TẤN ĐÔNG

Ngoại tôi năm nay đã 90 tuổi. Số tuổi của ngoại theo tôi được biết thì cũng khá cao so với độ tuổi trung bình của con người. Bà không còn được khỏe mạnh như trước nữa, nhưng bà vẫn còn có thể tự đi lại được. Có lẽ, thời gian trôi đi, tuổi bà đã nhiều và chính điều đó đã làm cho sức khỏe của ngoại trở nên yếu đi rất nhiều. Vì thế nên ngoại cũng hay bị các cơn đau ốm hành hạ.

Tuy tuổi đã cao nhưng bà vẫn còn rất minh mẫn. Bà có thể nhớ được tất cả các sự việc đã xảy ra trong quá khứ và nhớ tên từng người mà bà đã từng gặp qua, đặc biệt bà có đôi mắt rất sáng, bà có thể đọc được từng chữ trên tivi và cả những chữ trên sách vở nữa. Thật sự đây là điều làm cho tôi rất hạnh phúc và vui mừng.

Bà tôi sinh ra và lớn lên trong 2 cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc, đó là cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ nên tuổi thơ của bà luôn gắn liền với bom đạn và khói lửa ác liệt. Tuổi thơ luôn gắn liền với những nỗi lo sợ và luôn phải đối mặt với những nguy hiểm có thể ập tới bất cứ lúc nào.

Đến tuổi trưởng thành, bà tôi đã kết hôn với ông ngoại tôi và hạ sinh được 10 người con, trong đó có 4 người con trai và 6 người con gái, mẹ tôi là đứa thứ bảy trong trong gia đình, vì thời chiến tranh nên vào thời đó một nhà có được 10 đứa con được coi là bình thường.

Phan Tấn Đông bà ngoại tôi
                             BÀ NGOẠI CỦA PHAN TẤN ĐÔNG

Thời chiến tranh, bà không những làm tròn trách nhiệm của một người vợ, một người mẹ trong gia đình mà bà còn là một người rất yêu nước, bà đã có công trong việc nuôi giữ cũng như đưa tin giữ liên lạc cho các đồng chí cách mạng. Chiến tranh khốc liệt, đã lấy đi tính mạng của 02 người con trai đầu của bà tôi. Đó cũng là một sự cống hiến và hi sinh vô cùng to lớn của bà cho Tổ quốc khi để 02 người con trai đầu của mình tham gia chống quân Mỹ xâm lược.

Bây giờ thì hòa bình đã trở lại, nhưng những câu chuyên bà thường kể với tôi về thời chiến tranh với bao ác liệt, cha ông ta đã phải chịu nhiều hi sinh mất mát mà những thế hệ như chúng ta không bao giờ biết được. Chiến tranh đã cướp đi của bà rất nhiều thứ, đặc biệt là đã cướp đi hai người con trai yêu quý của bà. Đó cũng là hai người cậu đáng kính của tôi, họ đã vì đất  nước mà hi sinh thân mình và vĩnh viễn ra đi khi tuổi đời còn xanh.

Khi nghe bà kể về 2 cậu của tôi – những người đã hi sinh thân mình cho quê hương, đất nước, tôi cảm nhận được nỗi xúc động tràn về trong trái tim của bà. Tôi biết rằng bà đang kiềm nén những cảm xúc của một người mẹ trước những mất mát quá lớn do chiến tranh gây ra. Tôi nhìn thấy trong đôi mắt bà rưng rưng những dòng nước mắt của sự nhớ thương da diết cộng thêm đó là niềm từ hào của một người mẹ đối với những đứa con yêu quý của mình. Những đứa con mà bà đã mang nặng đẻ đau đứt ruột sinh ra, những đứa con bà luôn yêu thương hơn cả chính bản thân mình.

Vì bà có nhiều con nên khi xưa bà ở với người con trai thứ 10 của mình, thi thoảng bà lên nhà tôi ở lại vài ngày hoặc vài tháng, những lúc như vậy tôi thường sang ngủ với bà để được nghe bà kể những câu chuyện về những năm tháng kháng chiến ác liệt nhưng đầy hào hùng, cũng như những câu chuyện cổ ích ngày xưa mà bất kể đứa trẻ nào cũng muốn nghe.

Những lúc như vậy tôi cảm thấy thật ấm áp và tràng đầy tình thương, có những câu chuyện tôi bắt bà kể cho tôi nghe rất nhiều lần nhưng nghe hoài vẫn không thấy chán và có những khi câu chuyện của bà kể chưa hết thì tôi đã chiềm vào giấc ngủ lúc nào chẳng biết nữa.

Sau một thời gian, bà tôi chuyển lên cất một ngôi nhà ở ngay bên cạnh nhà tôi. Vì vậy, tôi có thời gian được ở gần bà nhiều hơn, tuy sau này dù đã lớn tuổi và không còn là cậu bé trẻ con ngày xưa nhưng tôi vẫn thường xuyên qua ngủ cùng với bà để được nghe những câu chuyện ngày xửa ngày xưa mà cho đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ.

PHAN TẤN ĐÔNG
                             BÀ NGOẠI CỦA PHAN TẤN ĐÔNG

Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi, tôi càng ngày càng khôn lớn và trưởng thành, còn ngoại tôi mỗi lúc một già thêm, bây giờ tôi không còn được ở bên cạnh ngoại như ngày xưa nữa vì tôi đã lên thành phố để lập nghiệp nhưng bà lúc nào cũng hỏi thăm tôi, luôn quan tâm và lo lắng cho tôi như một đứa trẻ con bé bỏng, chưa trưởng thành.

Tuy giờ đây, tôi ở một phương trời cách xa ngàn dặm với bà nhưng tâm trí tôi vẫn luôn hướng về ngoại, mong ngoại sống thật khỏe mạnh và vui vẻ cùng con cháu, con sẽ không bao giờ quên những câu chuyện ngày xưa bà kể cho con nghe và những lời dạy dỗ của ngoại. Đó là những lời dạy ân cần, triều mến nhất với mong muốn cho cháu mình được thành công và phát triển.

Con luôn tự hào và biết ơn vì được làm cháu của ngoại, con chỉ muốn nói rằng con yêu ngoại, con yêu ngoại…Hãy sống thật khỏe mạnh và hạnh phúc nhé ngoại của con! Cháu của ngoại – PhanTấn Đông!

Phan Tấn Đông 

Giám đốc : Công ty cổ phần SOSENCO

Phone: 0932.98.18.98

Facebook: https://www.facebook.com/phantandong86

Xem Ngay: Chuyên Tư Vấn Về Cách Chăm Sóc Sắc Đẹp Cho Bạn

About Phan Tấn Đông

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

[wpgmza id="1"]
TƯ VẤN